Showing posts with label Văn Mẫu Lớp 8. Show all posts
Showing posts with label Văn Mẫu Lớp 8. Show all posts
Bài văn hay lớp 8: Nếu là người chứng kiến cảnh lão Hạc kể chuyện bán chó với ông giáo (trong tác phẩm Lão Hạc của Nam Cao) thì em sẽ ghi lại câu chuyện đó như thế nào? 
Bài văn hay lớp 8: Nếu là người chứng kiến cảnh lão Hạc kể chuyện bán chó với ông giáo (trong tác phẩm Lão Hạc của Nam Cao) thì em sẽ ghi lại câu chuyện đó như thế nào?

Ở xóm Giữa của làng Đại Hoàng chỉ có khoảng vài chục nóc nhà. Lão Hạc là hàng xóm của gia đình em và gia đình ông giáo Tri. Ông giáo Tri là người có học, hiểu biết rộng và tử tế nên được dân làng tin cậy. Chiều chiều, lão Hạc thường xách cái vỏ đất nung sang nhà ông giáo để xin nước giếng. Lần nào ông giáo cũng lưu lão Hạc lại chuyện trò, uống bát nước chè tươi, hút điếu thuốc lào... để cho lão bớt cảm thấy lẻ loi, cô độc. Vợ chết đã lâu, con trai lại đi phu cao su đất đỏ mãi tận

Nam Kì, lão Hạc sống thui thủi một mình trong căn nhà nát, chỉ có mỗi con chó Vàng làm bạn. Lão quý nó như quý con, cho nó ăn bằng bát như người. 

Chiều nay, lão sang chơi sớm hơn mọi khi. Vừa thấy ông giáo, lão báo ngay; 

-Cậu Vàng đi đời rồi, ông giáo ạ! 

Ông giáo ngạc nhiên: 

-Cụ bán nó rồi ư? Sao cụ bảo là...? 

Lão Hạc gật đầu, cố lấy giọng vui vẻ nhưng miệng méo xệch và mắt thì đỏ hoe. Ông giáo nhìn lão ái ngại, lòng đầy thương xót: 

Thế nó để cho bắt dễ dàng hả cụ? 

Bất chợt, lão Hạc bật khóc hu hu, khuôn mặt co rúm lại vì đau khổ. 

Khốn nạn... Ông giáo ơi!... Nó có biết gì đâu! Nó thấy tôi gọi thì chạy ngay về, vẫy đuôi mừng. Tôi cho nó ăn cơm. Nó đang ăn thì thằng Mục nấp trong nhà, ngay đằng sau nó, tóm lấy hai cẳng sau nó dốc ngược nó lên. Cứ thể, thắng Mục với thắng Xiên, hai thằng chỉ loay hoay một lúc là trói chặt cả bốn chân nó lại. Bấy giờ cu cậu mới biết là cu cậu chết… Này! Ông giáo ạ! Cái giống nó cũng khôn! Nó cứ làm y như là trách tôi. Nó kêu ư ử và nhìn tôi, như muốn bảo tôi rằng: “A! Lão già tệ lắm! Tôi ăn ở với lão như thế mà lão đối xử với tôi như thế này à?” Thì ra tôi già bằng này tuổi đầu rồi mà còn đánh lừa một con chó. Nó không ngờ tôi nỡ tâm lừa nó! 

Ông giáo vỗ vai, an ủi lão: 

Cụ cứ tưởng thế đấy chứ nó chả hiểu gì đâu! Vả lại, ai nuôi chó mà chả để bán hay giết thịt! Ta giết nó chính là hoá kiếp cho nó đấy, hoá kiếp để cho nó làm kiếp khác cụ ạ! 

Lão Hạc cố gượng cười: 

Ông giáo nói phải! Kiếp con chó là kiếp khổ thì ta hoá kiếp cho nó để nó làm kiếp người, may ra sung sướng hơn một chút… Kiếp người như kiếp tôi đây chẳng hạn! 

Biết lão đang tự mỉa mai, ông giáo nói: 

Kiếp ai thì cũng thế thôi, cụ ạ! Cụ tưởng tôi sung sướng hơn chăng? Thôi, bây giờ có cái này là sung sướng: Cụ ngồi xuống phản chơi, tôi đi luộc mấy củ khoai, nấu ấm nước chè, rồitôi với cụ ăn khoai, uống nước, hút thuốc lào, rồi nói chuyện, thế là sướng! 

Vẻ mặt lão Hạc nghiêm trang hẳn: 

Xin phép ông giáo để cho khi khác! Tôi muốn nhờ ông giáo giúp nho tôi một việc

-Việc gì thế cụ? 

-Chuyện là thế này, ông giáo ạ!... 

Thế rồi lão Hạc kể lể về anh con trai của lão chỉ vì không có tiền cưới vợ mà phẫn chí bỏ nhà đi phu đồn điền cao su ở tận Nam Kì đã hơn năm nay. Lão nhờ ông giáo trông coi hộ mảnh vườn ba sào để sau này, con trai lão về thì có sẵn đất đấy mà làm ăn. Còn chuyện thứ hai là lão gửi ông giáo giữ họ ba mươi đồng bạc dành dụm từ việc bán chút hoa lợi còm côi và tiền vừa bán chó. Lão bảo rằng lão đã già yếu, lại nay ốm mai đau, chẳng biết thế nào. Rủi có nằm xuống thì sẵn số tiến ấy, nhờ ông giáo đứng ra lo liệu cho, thiếu đâu đành trông cậy vào hàng xóm. 

Lặng nghe lão Hạc nói, ông giáo trầm ngâm suy nghĩ. Lão Hạc vốn là người khái tính, ít chịu phiền ai. Không biết lão có ý định gì mà hôm nay lại nhắc đến những chuyện hệ trọng như thế! Ông giáo động viên lão Hạc: 

Gớm, cụ cứ lo xa làm gì cho mệt? Cụ còn khỏe lắm, chết là chết thế nào? Cụ cứ để tiền mà ăn, khi nào chết hãy hay, tội gì có tiền mà lại chịu nhịn đói! 

Lão Hạc vẫn năn nỉ: 

-Mong ông giáo thương tình tôi tuổi tác già nua mà nhận cho! Được vậy thì tôi cảm ơn lắm! 

Không thể từ chối, ông giáo đành nhận lời, nhưng vẫn băn khoăn hỏi lại: 
- Có bao nhiêu tiền dành dụm, cụ gửi tôi cả thì từ mai lấy gì mà ăn? 

Lão Hạc xua tay tỏ ý không cần: 

- Ông giáo đừng lo, tôi đã sắp xếp đâu vào đấy cả rồi ạ! Xin phép ông giáo, tôi về! 

-Vâng! Cụ lại nhà! 

Lão Hạc chậm chạp lê từng bước chân ra cổng Ông giáo nhìn theo cái dáng lòng khòng, lam lũ của lão mà động lòng. Dạo này, cả làng đói. Có người cả tháng không biết đến hạt cơm, chỉ củ khoai, củ sắn, mớ rau lang, rau má… sống lay lắt qua ngày. Lão Hạc cũng thế, nhưng lão thà nhịn đói chứ nhất quyết không bán mảnh vườn để dành cho con. Lúc bóng lão Hạc đã khuất sau rặng tre đầu ngõ, ông giáo thở dài quay vào nhà, trong tay vẫn giữ chặt chiếc túi nhỏ màu nâu đã cũ đựng mấy chục đồng bạc của lão Hạc gửi. Ông giáo lắc đầu lẩm bẩm một mình: “Rõ khổ”.

Chứng kiến đầu đuôi câu chuyện, trong lòng em trào lên tình cảm xót xa và mến phục. Cuộc sống của lão Hạc chẳng có gì vui. Cái nghèo đeo đẳng làm khổ lão suốt đời. Ông lão già nua, ốm yếu ấy sống âm thầm, lặng lẽ trong sự chờ đợi mỏi mòn đứa con trai yêu quý của mình, Ngày trở về của anh ấy chắc còn xa lắm, mà lão Hạc thì như ngọn đèn lắt lay trước gió. Tình thương và đức hy sinh của ông lão thật đáng cảm phục và bi kịch của cuộc đời ông lão khiến cho ta rơi nước mắt. Số phận bi đát của lão Hạc cũng là số phận chung của nông dân Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám, khi chưa được Đảng giác ngộ và dẫn đất vào con đường đấu tranh giải phóng khỏi ách nô lệ của chế độ thực dân, phong kiến gian ác. 

Bài văn hay lớp 8: Nếu là người chứng kiến cảnh lão Hạc kể chuyện bán chó với ông giáo (trong tác phẩm Lão Hạc của Nam Cao) thì em sẽ ghi lại câu chuyện đó như thế nào?



Kể về một sự việc rủi ro đáng nhớ của em trong quá trình học tập. Bài văn mẫu hay chọc lọc lớp 8.
Kể về một sự việc rủi ro đáng nhớ của em trong quá trình học tập. Bài văn mẫu hay chọc lọc lớp 8.

Em nhớ mãi tiết trả bài hôm ấy, giờ phút ngỡ ngàng và đau khổ nhất đối với em từ trước đến nay, bởi vì em đã bị một điểm 3 môn Tập làm văn. 

Cô Thanh trả bài kiểm tra cho lớp. Cô đặt bài của em xuống bản, nét mặt không vui. Nhìn thấy một điểm 3 to tướng, em choáng váng, tim như ngừng đập. 

Không, không thể như vậy được! Em cố định thẩn nhìn lại, con số 3 in rõ trong khung điểm như trêu ngươi, như giễu cợt. Em vội vàng gập bài vào, bẩn thần nhìn các bạn xung quanh. Hình như bạn nào cũng hớn hở với kết quả của mình, chẳng ai để ý đến nỗi đau khổ của 

em. Có lẽ các bạn nghĩ rằng em đang sung sướng với điểm khá giỏi như mọi lần vì em là cây Văn của lớp cơ mà! Càng nghĩ càng xấu hổ, em cúi gấm mặt xuống. Dòng chữ cô phê như hiện lên rõ ràng trước mắt: Lạc đề! 

Em đọc lại bài thật kì và nhận ra là mình sai thật. Đề bài yêu cầu tả một dòng sông (một cánh đồng hay một góc phố…) vậy mà em lại đi kể về một kỉ niệm sâu sắc thời nhỏ. Đề bài không khó, chỉ tại em chủ quan, chẳng chịu đọc kĩ. Nhớ lại giờ làm bài hôm ấy, em đã nộp bài đầu tiên trước bao cặp mắt thán phục của bạn bè, quên mất lời cô nhắc nhở: “Các em phải kiểm tra bài viết trước khi nộp”. Có lẽ quá ỷ vào sức học của mình, quá thoả mãn trước lời khen của cô giáo và bạn bè nên em đã thành một cô bé hợm hình từ lúc nào chẳng biết. 

Đúng lúc ấy, bạn Hà thì thào bên tại em, giọng mừng rỡ: 

Lan ơi, hôm nay tớ được 7 điểm nhé! Cố mãi rồi mình cũng đạt điểm khá rồi đây. Mẹ mình chắc mừng lắm... Ủa! Mà sao mặt cậu tái thế kia? Được mấy điểm? Cho tớ xem nào! 

Nghe Hà nói, em lại càng buồn bã và xấu hổ. Hà đang sung sướng với điểm 7 đầu tiên của môn Tập làm văn. Còn em, kẻ vẫn coi điểm 7 là xoàng xình thì hôm nay lại bị điểm 3! Không thể nào diễn tả hết nỗi đau khổ của em lúc ấy. Em cảm thấy ánh mắt cô giáo vừa buồn rầu, vừa ngạc nhiên, thất vọng. 

Trên đường về, em chậm chạp kéo lê đôi chân rã rời. Bố mẹ tin tưởng ở em nhiều lắm. Nếu biết em bị điểm kém thì bố mẹ sẽ nghĩ gì đây? Bố thường động viên em học cho giỏi và mong rằng sau này em cũng sẽ trở thành luật sư như bố. Còn mẹ nữa, biết bao đêm mẹ ngồi đan len, cố chờ em học bài xong mới cùng đi ngủ. Mẹ cũng chỉ mong có một điều là con gái mẹ học giỏi.. Không thể để bố mẹ thất vọng, em sẽ giấu bài đi, sẽ nói rằng cô giáo không chấm vì cả lớp làm bài kém quá.. Quanh quẩn với ý nghĩ dối trá ấy, em đã về đến nhà lúc nào không biết. 

Vừa vào đến cổng, mẹ dịu dàng bước xuống thềm đón em. Ánh mất mẹ chợt hoảng hốt khi thấy em bơ phở mệt mỏi. Em đã ôm chầm lấy mẹ và khóc tức tưới, nói cho mẹ biết em vừa bị điểm 3 môn Văn. Mẹ khuyên em bình tỉnh, rút kinh nghiệm để lần sau làm bài tốt hơn. 

Tối hôm ấy, em xem kĩ lại bài. Điểm 3 như nhắc nhớ em. Em tự nhủ nhất định chỉ có một điểm 3 này thôi. Mình sẽ tìm lại những điểm 9, điểm 10 cũng ánh mắt tin cậy của cha mẹ, thầy cô và bè bạn. 

Những bài văn mẫu hay.


Hãy tả cảnh mấy bạn nhỏ chăn trâu dẫn trâu về nhà khi chiều xuống. Lập dàn ý chi tiết bài văn mẫu hay lớp 8 bồi dưỡng học sinh giỏi. 

Hãy tả cảnh mấy bạn nhỏ chăn trâu dẫn trâu về nhà khi chiều xuống. Lập dàn ý chi tiết bài văn mẫu hay lớp 8 bồi dưỡng học sinh giỏi

l. Mở bài: 

Giới thiệu chung:

Quê em là một làng nhỏ ven sông Đáy, có những ruộng mía, bờ dâu xanh tốt... 

Chiều chiều, đám trẻ ra bãi cỏ cuối làng để chăn trâu. 

Mặt trời lặn là dong trâu về nhà. 

Il. Thân bài:

Tả cảnh dẫn trâu về nhà: 

Đàn trâu nối đuôi nhau, chúng em cưỡi trên lưng trâu. 

Bạn Hải thổi sáo, chúng em hát theo…

Tiếng sao ngân nga trong không gian tĩnh lặng của chiều quê. 

Đồng lúa xanh tốt rì rào trước gió. 

Chân trời tím điểm những cánh cò trắng vội vã bay về tổ. 

Về đến làng, đàn trâu vẫn thong dong bước. 

Em sung sướng cảm nhận mùi vị quen thuộc của đất đai, cây cỏ quê nhà... 

Các bạn chia tay, ai về nhà nấy, hẹn chiều mai gặp nhau.

Hải hứa sẽ dạy em thổi sáo. 

III. Kết bài:

Nghĩ đến lúc mình biết thổi sảo và cũng thổi hay như bạn Hải, em thấy rất vui. 

Em sẽ mượn tiếng sáo để bày tỏ tình cảm yêu mến, gắn bó với quê hương. 

Lập dàn ý chi tiết bài văn mẫu hay lớp 8 bồi dưỡng học sinh giỏi.



Thuyết minh về hoa tết Sài Gòn. Lập dàn ý chi tiết bài văn mẫu hay lớp 8 bồi dưỡng học sinh giỏi. 

Thuyết minh về hoa tết Sài Gòn. Lập dàn ý chi tiết bài văn mẫu hay lớp 8 bồi dưỡng học sinh giỏi.

I. Mở bài:

* Giới thiệu chung: 

Từ 20 tháng Chạp, hoa từ các nơi đổ về Sài Gòn rất nhiều 

Chợ hoa Tết năm nay được tổ chức ở công viên 23 tháng 9 trước cửa chợ Bến Thành. 

II. Thân bài 

Tả chợ hoa: 

-Chợ hoa cũng đồng thời là hội hoa xuân được tổ chức rất quy mô. 

Hàng trăm loại hoa đủ màu sắc, hình dáng, hương thơm ngào ngạt, hấp dẫn người mua. 

Khách dạo chợ hoa rất đông, không khí tưng bừng, náo nhiệt như ngày hội. 

Khu bán hoa mai, hoa đào thu hút nhiều người nhất. Giá cả tùy theo từng cây. Có cây vài ba triệu đến chục triệu đồng. Hoa đào miền Bắc ngày càng được người Sài Gòn chuộng. 

Hoa mang theo không khí mùa xuân đến với từng nhà. 

III. Kết bài:

Cám nghĩ của em: Gia đình em đón Tết bằng cả hoa mai và hoa đào. Màu hoa tươi thắm như báo trước một năm mới tốt lành. 


Thuyết minh về một đặc sản của quê hương. Bài văn mẫu hay thuyết minh lớp 8. 

Thuyết minh về cấu tạo và công dụng của chiếc xe đẹp. Dàn ý chi tiết bài văn mẫu lớp 8.

Ai từng biết đến Hà Nội, hẳn sẽ không thể không biết cốm làng Vòng một sản vật của đất Thủ đô.

Gốm làng Vòng nổi tiếng khắp Hà Nội. Trước thời kì chiến tranh tiếng thơm của cốm làng Vòng truyền đưa vào đến Thanh Nghệ, đến Huế Quảng, đưa xuống Nam Định, Hải Phòng và vào đến Sài Gòn Nam Bộ. Mỗi năm cứ thấy gió mùa thu nổi sóng trên đồng lúa miền

Bắc là nhiều người lại nhắc đến cốm Vòng  cái món quà thơm lành của ruộng lúa nếp ngoại thành Thủ đô. Khi những cây sấu chạy dọc theo những con đường của Hà Nội bắt đầu lộp độp rụng xuống những trái sấu chín cây thì trên vỉa hè Hà Nội cũng bắt đầu hiện ra hình ảnh người gánh cốm đi bán rong. Trái với thói thường của hàng rong, gánh cốm cứ êm ả mà đi, người bán cốm không cất tiếng rao hàng. Thành thủ người gánh cốm cũng phần nào gợi lên phẩm chất của thứ quà giản dị thơm thảo hiền hậu, vừa chắc chắn vừa tinh tế. Đứng trên ban công nhìn xuống, đứng trong ngõ hoặc đứng trong quầy nhìn ra mà nhận được gánh cốm thì khách gọi lấy mà mua. Cái gánh cốm Vòng cổ truyền đã quá quen với Hà Nội.

Bây giờ ngồi nghĩ lại tôi nhớ rằng tôi không nhớ Tết, không nhớ những ngày vui và những gì đã qua bằng nhớ một ngày nào đã lâu rồi, tôi hãy còn nhỏ, về mùa thu, sáng nào cũng được mẹ mua sẵn cho một mẻ cốm Vòng, để ăn lót dạ trước khi đi học.

Thế thôi, nhưng nhớ lại như thế thì buồn muốn khóc. Tại sao? Chính tôi cũng không biết nữa...

Ờ, mà lạ thật, chẳng riêng gì mình, sao cứ đến đầu thu thì người Hà Nội nào, ở phiêu bạt bất cứ nơi đâu cũng nhớ ngay đến cốm Vòng? Chưa cắn phải ăn làm gì vội, cứ nghĩ đến cốm thôi, người ta cũng đã thấy ngất lên mùi thơm dịu ngọt của lúa non xanh màu lưu li đặt trong những tàu lá sen tròn cũng xanh muôn muốt màu ngọc thạch!

Gốm Vòng quả là một thứ quà đặc biệt nhất trong mọi thứ quà Hà Nội đặc biệt vì mỗi khi thấy gió vàng hiu hắt trở về thì lại nhớ đến cốm, mà đặc biệt hơn nữa là khắp các “nẻo đường đất nước” chỉ có Hà Nội có cốm thôi.

Gốm là một thứ quà của đồng ruộng quê hương mang đến cho ta, nhưng hầu hết các vùng quê lại không có cốm. Tôi còn nhớ lúc tản cư ở vùng Hà Nam, mỗi khi thấy mây thu phủ ngang trời, người ta gặp nhau ở chợ vẫn thường chỉ nói một câu: “Bây giờ ở Hà Nội là mùa cốm!” Thế rối nhìn nhau, không nói gì nữa, nhưng mà ai cũng thấy lòng ai chan chứa biết bao nhiêu buồn...

Thực tế, cốm chỉ là một thứ lúa non, nhưng bao vùng quê bạt ngàn sơn đã có lúa mà không có cốm... Chỉ Hà Nội có cốm ăn.. Và mỗi khi tiết hoa vàng trở về, người ta nhớ Hà Nội là nhớ đến cốm, mà không phải chỉ nhớ cốm, còn nhớ biết bao nhiêu chuyện ấm lòng chung quanh mẽ cốm, bao nhiều cảm tình xưa cũ hiu hiu buồn, nhưng thắm thiết biết bao.


Thuyết minh về cấu tạo và công dụng của chiếc xe đẹp. Dàn ý chi tiết bài văn mẫu lớp 8. 
Thuyết minh về cấu tạo và công dụng của chiếc xe đẹp. Dàn ý chi tiết bài văn mẫu lớp 8.

I. Mở bài:

* Giới thiệu chung: 

Chiếc xe đạp có nguồn gốc từ châu Âu, du nhập vào nước ta từ đầu thế kỉ XX. 

Chiếc xe đạp là phương tiện giao thông thuận lợi của mọi người, nhất là học sinh. 

Il. Thân bài:

* Nêu cấu tạo và tác dụng của các bộ phận: 

Hệ thống tay lái (ghi-đông, cỗ xe…) 

Hệ thống truyền động (khung xe, bàn đạp, trục giữa, ổ bi, xích líp, hai bánh,...) 

Hệ thống chuyên chở: yên xe, bộ phận chở hàng gắn ở trước và sau xe... 

Các bộ phận phụ khác: giỏ chứa đồ, đèn, chuông, chắn xích, chắn bùn, chân chống... 

* Nêu cách sử dụng và bảo quản: 

Bơm căng vừa độ, vặn chặt van khóa hơi, kiểm tra kĩ ốc vít trước khi đi. 

Thỉnh thoảng rửa xe, lau khô, tra dầu mở vào những bộ phận truyền động. 

Ruột xe, vỏ xe khi đã mòn, rách thì phải thay để bảo đảm an toàn. 

III. Kết bài:

* Cảm nghĩ của bản thân: 

Vai trò to lớn của chiếc xe đạp trong kháng chiến chống Pháp và chông Mĩ. 

Vai trò của chiếc xe đạp trong đời sống hiện nay. 


Thuyết minh về cấu tạo và công dụng của chiếc xe đạp. Bài văn mẫu thuyết minh hay lớp 8. 
Thuyết minh về cấu tạo và công dụng của chiếc xe đạp. Bài văn mẫu thuyết minh hay lớp 8. 

Chiếc xe đẹp có nguồn gốc từ châu Âu, được nhập vào nước ta khoảng đầu thế XX. Xe đạp là phương tiện giao thông chuyển động nhờ sức người, rất thuận lợi cho việc đi lại.

Xe đạp gồm hệ thống truyền động, hệ thống điều khiển và hệ thống chuyên chở.

Hệ thống truyền động gồm khung xe, bàn đạp, trục giữa, ổ bi giữa, dây xích, đĩa, ổ líp, hai trục, ổ bi và hai bánh trước, sau. Khi đi, người ta ngồi lên yên xe, tay cầm ghi đông, chân đạp bàn đạp làm cho trục xe chuyển động, đĩa chuyển động kéo theo dây xích (sên), làm quay ổ líp và bánh sau, tạo lực đẩy cho xe tiến về phía trước. Đĩa răng cưa có đường kính lớn hơn đường kính ổ líp, số răng cưa của nó nhiều gấp hơn hai lần số răng cưa của ổ líp. Khi đĩa chuyển động một vòng thì ổ líp chuyển động hơn hai vòng. Ổ líp chuyển động làm bánh xe chuyển động theo. Đường kính bánh xe thường là 650mm hay 700mm, gấp 10 lần đường kính ổ líp. Như vậy, ổ líp quay một vòng thì bánh xe lăn được một quảng dài. Ổ líp quay sẽ làm cho xe chạy nhanh về phía trước.

Hệ thống điều khiển gồm ghi đông có hai tay cầm xoay qua phải, qua trái được nhờ cỗ xe có ổ bi, nhằm lái cho bánh xe trước đi theo ý muốn. Ghi đông vừa là tay lái, vừa là chỗ để người ngồi trên yên nắm chắc giữ thăng bằng. Bộ phanh (tháng) gồm tay phanh, dây phanh truyền sức ép xuống càng phanh. _Khi bóp tay phanh, má phanh ép vào hai bên vành xe, tạo thành lực ma sát làm giảm tốc độ chuyển động của bánh xe và xe sẽ_ chạy chậm“ hoặc đứng hắn lại khi cần thiết. Nhờ bộ phanh mà người đi xe có thể chạy nhanh hay chậm tùy ý.

Hệ thống chuyên chở gồm yên xe, bộ phận đèo hàng hoặc giỏ dựng hàng. Yên xe lắp trên khung xe là chỗ ngồi của người đi xe. Dàn đèo hàng ( gác-ba-ga) lắp ở phía sau yên, dựa trên trục bánh xe sau, có thể chở được hàng ta. Giỏ dựng hàng gắn ở phía đầu xe, dựa trên trục bánh trước.

Ngoài các bộ phận chính như trên, xe đạp còn có bộ phận chắn bùn lắp trên bánh xe sau và bánh xe trước (gác-đờ-bu), có bộ phận chắn xích, che phía trên sợi dây xích, có đèn xe lấy nguồn điện từ đi na-mộ lắp ở trước càng xe, có đèn tín hiệu lắp ở phía sau xe, có chuông lắp gắn chỗ tay cầm để xin đường lúc cần thiết.

Vào cuối thế kỉ XIX, bánh xe đạp còn làm bằng gỗ, nẹp sắt, do đó đi rất xóc. Người đầu tiên sáng chế ra chiếc lốp xe bằng cao su là Đân-lớp, một học sinh nước Anh. Từ một lần suýt ngã vì vấp phải ống cao su dẫn nước, Đân-lóp đã nghĩ ra cách cuộn ống cao su cho vừa vành bánh xe rồi bơm hơi căng lên thay cho gỗ và nẹp sắt. Phát minh của Đân-lớp được đăng kí chính thức vào năm 1880. Về sau, lốp xe đạp có thêm chiếc săm bơm căng hơi nằm bên trong có lực đàn hồi, xe chạy êm hẳn.

Xe đạp là phương tiện giao thông rất tiện lợi trên quãng đường ngắn từ tám cây số đến vài chục cây số như đi trong làng hay trong thành phố nhỏ. Xe đạp chuyển động bằng sức người nên không gây ô nhiễm môi trường. Người đi xe đạp chỉ cần sử dụng một lực rất nhỏ nhưng đi được một đoạn đường dài. Đi xe đạp cũng là một cách vận động cơ thể có ích như hoạt động thể dục thể thao.

Trong kháng chiến 9 năm chống Pháp, chiếc xe đạp đã cùng dân công thồ hàng phục vụ cho bộ đội đánh thắng trận Điện Biên Phủ chấn động địa cầu. Trong kháng chiến chống Mĩ, chiếc xe đạp lại cùng lực lượng thanh niên xung phong vận chuyển lương thực, vũ khí trên tuyến đường Trường Sơn, góp phần quét sạch quân xâm lược Mĩ ra khỏi bờ cõi, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Ngày nay, chiếc xe đạp là phương tiện đi lại rất thuận lợi cho nhiều tầng lớp trong xã hội, nhất là các bạn học sinh ngày ngày đến trường học tập.

Hiện nay, ở các thành phố lớn, số lượng xe máy quá nhiều, vừa gây ách tắc giao thông vừa gây ô nhiễm môi trường. Trong tương lai, khi phương tiện giao thông công công phát triển rộng rãi thì xe đạp vẫn là phương tiện giao thông cá nhân không thể thiếu, vừa sạch sẽ vừa tiện lợi.


Thuyết minh về chiếc kính đeo mắt. Dàn ý chi tiết bài văn mẫu thuyết minh hay lớp 8. 
Thuyết minh về chiếc kính đeo mắt. Dàn ý chi tiết bài văn mẫu thuyết minh hay lớp 8.

l. Mở bài:

Giới thiệu chung: Chiếc kính đeo mắt là vật dụng phổ biến trong cuộc sống hằng ngày. 

Il. Thân bài: 

* Cấu tạo và chất liệu: 

Cấu tạo của chiếc kính gồm hai phần: gọng kính và mắt kính. Gọng kính có thể làm bằng chất dẻo hoặc kim loại quý. Mắt kính được làm bằng nhựa hoặc thủy tinh trong suốt (tròng nhựa, tròng kính). 

* Phân loại: 

-Kinh có nhiều loại: kính râm (kính mát), kính trắng không số, kinh cận, kính viễn, kính loạn thị, kính lão… 

* Cách bảo quản: 

Khi dùng xong, nhớ lau chùi kính sạch sẽ rồi cho vào bao kính hoặc để trên mặt bàn, trong ngăn tủ, ngàn bàn, tránh các vật nặng đè vỡ hoặc làm trầy xước. 

Ngày nay, ở Viện mắt Trung ương và các thành phố lớn đã chữa được những bệnh về mắt bằng tia la-de, làm cho mắt nhiều người sáng lại bình thường. 

III. Kết bài: 

Chiếc kính đeo mắt rất có ích, nó giúp chúng ta nhìn sự vật chính xác, tạo điều kiện để mọi người học tập và lao động tốt hơn. 


Giới thiệu về hoa ngọc Ian. Bài văn mẫu hay  cho học sinh lớp 8. 
Giới thiệu về hoa ngọc Ian. Bài văn mẫu hay  cho học sinh lớp 8.

Ở góc vườn nhà em có một cây hoa ngọc lan do ông ngoại em trồng cách đây hơn bốn chục năm. Sự tích cây hoa này là một câu chuyện rất cảm động. Bà ngoại em kể rằng vì bà ao ước có được cô con gái đầu lòng xinh đẹp, dịu hiền nên bà đã chọn sẵn tên một loài hoa mà bà ưa thích để đặt cho con là Ngọc Lan. Để kỉ niệm ngày ra đời của cô con gái yêu quý, ông em đã trồng cây hoa ấy. Từ đó đến nay, cây ngọc lan gắn bó thân thiết với mấy thế hệ trong gia đình em. 

Cây ngọc lan thân mộc, gốc lớn, rễ chính cắm sâu vào lòng đất, còn các rễ phụ nổi ngoằn ngoèo xung quanh giữ cho cây thêm vững chắc. Ngọn cây cao, tán xòe rộng, vượt hẳn các cây cối khác trong vườn. Lá ngọc lan to cỡ bàn tay, hơi thuôn, nổi rõ những đường gân. Những chùm lá non xanh màu cốm, nhìn mát mắt vô cùng! Chim vành khuyên khéo léo kết hàng chục chiếc tổ xinh xinh trong vòm lá. Đây quả là nơi trú ngụ tuyệt vời cho chúng quanh năm. Ngày ngày, khi mặt trời lên, tiếng chim hót ríu rít làm rộn cả khu vườn. 

Mùa hè, cây trổ hoa. Những chùm nụ xinh xinh lớn rất nhanh và khi hoa nở hé phô mấy cánh trắng ngà thì nhụy hoa cũng tỏa hương thơm ngào ngạt, theo gió bay đi rất xa. Đặc biệt, trong không khí yên tĩnh, mát mẻ của ban đêm, hương ngọc lan càng dậy lên, thơm ngát. 

Giống như hoa sen, ngọc lan là loài hoa quý bởi sự thanh khiết của nó. Ngày rằm, mùng một, các bà, Các chị đi lễ đền, lễ chùa thường mang đoá hoa ngọc lan để dâng cúng lên bàn thờ Phật, thành tâm cầu mong mọi sự tốt lành. 

Suốt mùa hoa nở, ông em và bố em làm nhiệm vụ hái hoa. Ông dùng cây sào nứa thật dài, đầu sào đan thành chiếc giỏ nhỏ đựng hoa. Đưa chiếc giỏ sát chùm hoa và giật khẽ, từng bông hoa rơi gọn vào lòng giỏ, vẹn nguyên. Bà đã chờ sẵn dưới gốc cây với chiếc rổ lót lá chuối tươi, nhẹ nhàng lấy ra từng bông một. Mỗi bông ngọc lan như một ngón tay nôn nà, mát rượi sương đêm. Bà không quên cài lên mái tóc em bông hoa xinh xắn. Em ngây ngất bỡi làn hương ngọc lan quen thuộc đang thấm đẫm không khí trong lành buổi sớm mai. 

Cây ngọc lan được cả nhà em yêu quý bởi nó đã chứng kiến và chia sẻ mọi buồn vui của nhiều thế hệ trong gia đình. Những lần xa nhà dăm ba ngày, em nhớ nó như nhớ một người bạn thân thiết và trong những giấc mơ hồng, em luôn cảm thấy hương hoa ngọc lan phảng phất đâu đây.

Tuyển chọn 100 bài văn mẫu hay lớp 8.


Trong cuộc đời mình, ai cũng có những người thân yêu để quan tâm, sẽ chia và đồng cảm. Đó là cha mẹ, anh chị, bạn bè, thấy cô,… Với riêng em, em còn có một người thân đặc biệt, vừa là một người bạn lớn vừa là một tâm gương sáng để em noi theo. Đó là người anh trai yêu quý của em. 

Anh trai em đã 20 tuổi, đang học năm thứ hai khoa Toán, Trường Đại học Sư phạm Hà Nội. Anh tên là Dũng bố mẹ em đặt tên anh như vậy với mong ước anh sẽ luôn dũng cảm bước đi trong cuộc sống.

Anh gầy và cao, mẹ nói anh rất giống ông nội. Mái tóc của anh đen và dày, gương mặt xương xương với đôi mắt rất sáng và thông minh (nhưng cũng đôi mắt ấy nhìn em những lúc em mắc lỗi sao mà nghiêm nghị đến thế, em thấy khi ấy đôi mắt anh rất giống mắt bố). Nước da anh vốn rất trắng trẻo nhưng chỉ hết năm thứ nhất đại học thì chuyển sang màu râm nắng. 

Có thể nói, việc anh đi học đại học và nhất là việc anh tham gia phong trào thanh niên tình nguyện vào mùa hè năm ngoái đã làm anh thay đổi rất nhiều. Tham gia phong trào thanh niên tình nguyện, anh xung phong đi về một xã hẻo lánh của tỉnh Tuyên Quang. Ở đó, anh đã cùng bạn bè cuốc đất rừng, làm nương rẫy, làm đường lấy nước, làm nhà ở... cho bà con dân tộc. Sau chiến dịch ấy, trở về nhà, anh trở nên trầm ngâm hơn dù anh vốn là người sôi nổi. Anh căn dặn em rằng: Còn rất nhiều người sống khó khăn thiếu thốn, vậy mình được sống đầy đủ thì phải biết trân trọng và cố gắng hơn nữa. Cũng từ đó, anh tham gia rất nhiệt tình vào các phong trào thanh niên của trường và của thành phố: phong trào hiến máu nhân đạo, phong trào chung sức vì cộng đồng,... Mới học năm thứ hai nhưng anh đã là phó bí thư liên chỉ kiêm chủ tịch hội sinh viên của khoa. 

Tham gia các hoạt động thanh niên sôi nổi như vậy mà anh vấn học rất cừ. Học kì nào anh cũng được học bổng, anh trích một phần trong số đó để biểu bố mẹ và cả một phần nhỏ để khao em một chầu kem ở Bờ Hồ! Anh luôn căn dặn em rằng: Nếu còn trẻ mà không cố gắng học tập thì lớn lên sẽ chẳng làm được việc gì có ích. Mỗi tối, anh thường dành ra một khoảng thời gian để giúp em làm bài tập toán, lí, 

Với bạn bè, hàng xóm, anh là một người hòa đồng, nhiệt tình. Anh luôn tận tình giúp đỡ những người cần đến mình: đứa em hàng xóm nhờ giải giúp bài toán, bác láng giềng nhờ kéo giúp cái xe hay người bạn hỏi mượn chiếc xe máy về quê gấp thăm mẹ ốm... 

Càng ngày, em càng thấy khâm phục anh trai mình. Anh đã sống tốt với tất cả những người quanh mình, sống có tình yêu thương, có ích với xã hội và luôn không ngừng vươn lên để hoàn thiện bản thân. Anh là tấm gương sáng để em học tập và noi theo. 


Kể lại một kỉ niệm của em. Những bài văn mẫu hay lớp 8 tuyển chọn.

Em quê ở nông thôn nhưng em lại sinh ra và lớn lên ở thành phố. Mười mấy tuổi đầu mà chưa một lần về quê, nhiều lần em đòi về quê, bố mẹ em đều bảo chờ dịp, vì đường xa lắm, rồi một ngày ở quê làm giỗ tổ, thế là cả nhà em đi về. 

Nói đến làng quê, lòng em rất háo hức. Người ta hát quê hương là chùm khế ngọt, quê hương là con đò nhỏ. Còn em, em hình dung quê hương là những người bà con thỉnh thoảng ghé thăm cho em nào nếp, nào lạc. 

Nhà em ở cách quê rất xa. Thoạt đầu cả nhà đi xe lửa, sau một đêm ngủ trên tàu thì đi xe lam, qua đò và cuối cùng đi bộ. Mẹ em bảo, về nhà chú chỉ còn khoảng một cây số thôi, đi bộ mà xem cho biết. Xung quanh làng, đồng lúa trải rộng tít tấp. Nhìn về làng, rặng tre xanh um bao bọc tất cả. Qua cánh đồng đến những mương nước, máy bơm xả nước rào rào. Vượt qua cổng làng là những ngôi nhà ngói có cổng và vườn bao bọc. Có những người quen đứng ở cổng cất tiếng chào bố mẹ em. 

Quá giữa làng là đến nhà chú em. Bà con nhiều nơi đã về, tay bắt mặt mừng, hỏi thăm rối rít. Chú thím hỏi bố mẹ em: “Châu Lâm đã lớn bằng ngần này à? Cái Lan nữa, sắp thành cô gái rồi". Bố em hỏi chuyện cúng giỗ đã chuẩn bị đến đâu, còn mẹ em đem các thứ đã chuẩn bị đưa vào cho thím. Mẹ em cũng đem quà chờ các em nhỏ. Lũ trẻ con hàng xóm cũng đến. Mẹ em đem kẹo phân phát cho chúng. 

Sáng hôm sau, bố đưa chúng em đi thăm mộ các cụ, thắp hương rồi về thăm nhà thờ họ. Chúng em ra xem sông, xem cây cổ thụ, trưa trở về thì cả họ đang cùng ở nhà thờ. Chúng em cũng vào lạy. Trưa hôm ấy, trong bữa cổ đông đúc, mọi người nói chuyện vui vẻ, ồn ào. Chiều hôm ấy em và lũ trẻ mới quen rủ nhau đi chơi như những người đã quen từ lâu. 

Tối hôm ấy chúng em ăn cơm và nhìn ngắm nhà chú em. Bố em bảo: “Đây là nhà ông cố để lại cho ông, ông để lại cho bố và chú. Bố con mình ra thành phố nên nhà này để lại chú ở”. Nhà tuy lợp ngôi, nhưng đã cũ, đồ đạc cũng cũ. Chỉ có cái tủ lí và tivi là còn mới. Chú hỏi thăm em học tập thể nào, hẹn dẫn mấy em con chú ra thành phố chơi. Cuối cùng, chú thím lại đem quà quê, nếp và lạc, gói mỗi thứ một ít cho mẹ em mang về. Mẹ em chối từ thế nào cũng không được. 

Chúng em lên đường từ sáng sớm cho kịp tàu. Chú Thím cũng ra tiễn bố mẹ em một đoạn xa, tận cổng làng. 

Thế là em hiểu được làng quê. Đó là nơi có mồ mả tổ tiên nhiều đời, là nơi thờ cúng dòng họ, nơi những người cùng dòng máu dù xa xôi đều nhận ra nhau và có tình thân với nhau. Em thích rặng tre râm mát, thích lũ trẻ con dễ gần, thích không khí vắng lặng. Em mong làng quê giàu có hơn, đời sống khấm khá hơn và cầu chúc đời sống gia đình chú em ngày càng thịnh vượng hơn nữa. 



Mẹ mới mua cho em tôi con gà bông đẹp lắm. Thế là cả hai chị em xúm vào, chí chóe giành nhau món đồ chơi ấy. Bất chợt mẹ tôi nói: “Ngày xưa con cũng có một con gà còn gì!” Con gà, con gà... Ừ nhỉ, tôi cũng đã từng nuôi một con gà... 

Trong đầu tôi vẫn giữ nguyên hình ảnh ấy, thực như người ta giữ kĩ một cuốn sách và giờ đây đem ra đọc lại. Sáng hôm ấy, bà tôi dắt tôi ra chợ Tết mua gà. Đông vui và tấp nập lắm. Hàng gà đẩy người, họ mua mua bán bán cãi nhau ôm tồm rồi lại cười xuế xòa. Nhưng có điều khác giữa tôi và họ, là họ mua gà về để ăn Tết còn tôi mua gà về để nuôi, để bắt đầu một năm mới. 

Ở góc khuất của hàng gà có một đôi gà con. Một con màu vàng xinh lắm với một con màu nâu gầy xọp, ấy là tôi nhớ vậy. Bà đã mua cho tôi một con nhưng đó không phải là con màu vàng mà tôi ao ước, mà là con màu nâu xấu xí kia. Quá thất vọng, tôi chẳng muốn cầm con gà về nhà. Về nhà bà thả nó ra sân. Cái cách con gà này làm quen với mọi người thực là kì cục. Với dáng điệu vênh vang, nó đi khệnh khang quanh sân tự giới thiệu mình với mọi người như thể ông chủ mới, thi thoảng lại đủng đỉnh gõ mỏ đập xuống sàn như vừa được ăn thóc. Ra cái vẻ “bề trên”, nó ra mổ vào trán con mèo mun của ông tôi. Bị giáng một cú bất ngờ đau điếng, con mèo ngoạc mồm kêu “meo…” rồi chạy vụt lên mái nhà. Quá khoái chỉ, nó con gà ấy lại định đưa hai cái chân nâu nâu bé tí lèo khéo ra trêu con Mực rồi bị con Mực gấm lên một tiếng. Sợ quá, nó co giò chạy, nhưng để giữ cái sĩ diện của một “ông chủ mới”, nó cứ chạy được một quãng thì lại dừng lại quay nhìn con Mực. Thế là cuộc trình diễn đã xong.

Từ lúc chưa có con gà, chưa có con Nâu ấy, cả nhà cưng chiều tôi lắm. Sáng dậy mẹ đã chuẩn bị sẵn nào bàn chải, khăn mặt, nào bữa ăn sáng. Còn bây giờ, tôi phải tự làm hết, bởi vì mẹ tôi còn cho em Nâu ăn. Nhưng cũng từ đó, tôi đã trở thành con bé tự giác, một con bé khỏe mạnh thay cho một con bé ốm yếu hay vòi vĩnh xưa kia. 

Con gà ấy có đôi chân chỉ. Lông ở cổ hoe hoe vàng, lông đuôi cụt ngủn, nhưng nó là một con gà “có tư cách”. Bé ti thế thôi mà nó cũng đã “lập được chiến công”. Mấy con chó bên hàng xóm hay sang bắt nạt con Mực nhỏ của ông tôi thì nay bị con Nâu dạy cho bài học nhớ đời. Con Nâu hai chân xoạc rộng, hai cánh vắt sau lưng, và như một dũng sĩ oai phong, quả cảm. Nó nhảy bên này, nhảy bên kia làm lũ chó sợ quá

chạy mất. Với chiến công đó, tôi đem khoe khắp xóm. Và từ lúc ấy, tôi cảm thấy mình yêu quí con gà biết bao. Tôi không còn ghét cái điệu bộ đi nghênh ngang của nó nữa mà tôi yêu nó, yêu cái đầu lơ thơ lông nâu của nó. Đã thế, tôi còn đeo cho nó một cái lục lạc trên cổ. Tôi và nó đã thực sự như những người bạn. Nhưng rồi một ngày… 

Chiều hôm ấy, tôi ở trường Mầm non về. Vừa mới học được bài hát mới nên tôi vui lắm, vừa đi vừa nhảy nhót. “Con chim Manh manh, nó đậu cành chanh...”. Quái lạ! Tôi thầm nghĩ: “Sao hôm nay mọi người lại có về buôn thế, hay là…”. Tôi vụt chạy ra cái lồng gà bé xinh xinh để tìm con Nâu mà chẳng thấy, lẽ nào, lẽ nào... Mắt tôi bắt đầu ắng ậc nước, miệng tôi mếu méo: “Mẹ ơi, gà của con đâu?” Bố dẫn tôi ra góc sân. Con Nâu năm đó, vẫn bộ lông nâu thưa thớt, vẫn cái chân chỉ nhưng nó không còn động đậy được nữa. Bố tôi an ủi: “Không có con Nâu, con còn nhiều người bạn khác mà!” và tôi oà lên mà khóc, khóc nức nở như vừa mất đi thứ gì quý giá. Từng giọt nước mắt lăn trên má, tôi bồi hồi nhớ lại từng kỉ niệm của tôi với nó. Nghe mẹ kế lại, con Nâu lang thang chơi rồi bị rơi xuống cái ao ở sau vườn. Thật tội nghiệp cho nó! Suốt mấy ngày sau, lúc nào hình ảnh con Nâu cũng hiện lên trong lòng tôi. Tôi như vẫn thấy bóng dáng nó đi lại trong sân, trêu chọc con Miu và con Mực. Cả con Miu và con Mực cũng như buồn hẳn đi vì thiếu vắng cái bóng nghịch ngợm của con Nâu... 

Tôi ngắm nghía con gà bông ấy. Công nhận là nó đẹp thật, nhưng làm sao bằng được với con Nâu của tôi. Con Nâu của tôi có thể xấu hơn, lông không vàng óng ả như nó nhưng quan trọng hơn hết, nó đã là một phần của tuổi thơ tôi, một phần rất đỗi tuyệt vời đánh thức cái tự giác trong tôi, giúp tôi hoàn thiện hơn. Nó là một con gà đã giúp tôi từ một con bé ngổ ngược, ốm yếu và hay vòi vĩnh đã trở thành tự giác, trở nên khỏe mạnh hơn bao giờ hết... Ừ nhỉ, tôi đã từng có một con gà.



Nhanh thật! Mới hôm nào mẹ tổ chức sinh nhật lần thứ 13 cho em mà quay đi quay lại, ngày mai là em tròn 14 tuổi. Thỉnh thoảng ngắm bóng mình trong gương, em thấy có nhiều thay đổi. Chẳng lẽ cái anh chàng cao lêu nghêu, chân tay khẳng khiu, mặt lấm tấm trứng cá và trên mép loáng thoáng hàng lông tơ xanh xanh kia là mình đấy ư? Buồn cười thật đấy! 

Mẹ bão năm nay thế nào bố cũng về. Chà! Bố mà về thì vui biết mấy! Bố còn hứa là nếu em đạt danh hiệu “Học sinh xuất sắc”, bố sẽ thưởng cho chiếc xe đạp leo núi, chiếc xe mà em đã ao ước bấy lâu. Từ hồi lên lớp Sáu, em vẫn đi nhờ xe của bạn Toàn cùng phố. Hai đứa thay nhau đạp chiếc xe cà tàng nay tuột xích, mai long ốc, vừa đạp vừa kêu cọt cà cọt kẹt. 

Sinh nhật lần này lại đúng vào chủ nhật. Sáng nay, mẹ dậy sớm lắm. Dọn dẹp xong xuôi, mẹ xách giỏ đi chợ. Nhà em cách chợ Ngọc Hà chỉ hơn trăm mét. Lối vào chợ là hai dãy bán hoa tươi với rất nhiều loài hoa rực rỡ. Biết em thích hoa hồng, mẹ mua mười bốn bông hồng nhung đỏ thắm. Cắm trong chiếc bình thủy tinh trắng muốt, màu đỏ của hoa càng thêm nổi bật. 

Em nhờ bạn Tú kê dọn bàn ghế và sắp xếp bàn tiệc. Chiếc bàn ăn bằng nhựa được phủ tấm khăn trắng trông sang trọng hẳn lên. Bình 

hoa đặt giữa, đĩa bánh kẹo, đĩa trái cây, hơn chục chai nước ngọt... đầy đủ cả. Chiếc bánh kem có hình chú gấu nâu thắt chiếc nơ trắng (vì em tên là Hùng) và dòng chữ Chúc mừng sinh nhật cũng đã sẵn sàng trong tủ lạnh. Mẹ kiểm tra mọi việc, thấy đâu vào đấy nên rất hài lòng. Gần 11 giờ, mẹ giục em thay quần áo mới và chải đầu cho gọn ghẻ. 

Thỉnh thoảng, em lại chạy ra trước cửa, ngóng đợi bố về. Bố em là kĩ sư của nhà máy thủy điện Hòa Bình. Năm ngoái sinh nhật em, bố bận không về được nhưng có gửi thiệp chúc mừng và hứa năm sau nhất định thu xếp về dự. 

Các bạn đã đến đầy đủ. Tiếng nói tiếng cười ồn ào, tíu tít, rộn rã căn nhà nhỏ. Em mời các bạn vào nhà. Bạn nào cũng đẹp, cũng tươi, đáng yêu vô cùng! Phút chốc, bàn tiệc đã kín chỗ. Chiếc bánh kem được mẹ bưng ra. Nến đã thắp sáng. Nhân vật chính là em nói lời khai mạc. Các bạn tặng hoa, tặng quà cùng những lời chúc tụng hồn nhiên, tinh nghịch. Bài hát chúc mừng sinh nhật vang lên cùng tiếng vỗ tay nhịp nhàng. Em thổi tắt nến, rồi cắt bánh mời các bạn. Không khí thật là vui! 

Tuy vậy, em vẫn sốt ruột mong bố. Linh tính mách bảo em là bố sẽ về nhưng sao mãi bố không về? Muộn mất rồi bố ơi! Giá mà bố có mặt lúc này thì hạnh phúc của con thật là trọn vẹn. Em đưa mắt nhìn ra cửa, mong một hồi chuông. 

Mấy phút sau, quả là tiếng chuông reo liên tục. Đúng rồi! Đúng là cách nhấn chuông quen thuộc của bố. Em chạy ào ra mở cửa. Trước mắt em, gương mặt bố rạng rỡ, tay bố dắt chiếc xe đạp leo núi mà em đã tưởng tượng ra nhiều lần trong mơ. Giọng nói trầm ấm của bố cất lên: “Bố chào con! Chúc con một sinh nhật vui vẻ!" Em cảm động thốt lên: “Ôi bố!” rồi cứ đứng sững giữa cửa. Mẹ cười bảo: “Thế Hùng định không cho bố vào nhà à?" Mọi người cười ầm khiến em xấu hổ đỏ mặt. 

Bữa tiệc vui gấp bội bởi sự có mặt của bố em. Bố chúc em học giỏi hơn, chăm ngoan hơn rồi trịnh trọng trao cho em món quà đặc biệt chiếc xe đạp leo núi để tưởng thưởng cho sự phấn đấu thực hiện lời hứa danh dự với bố trong suốt năm học vừa qua. Mấy bạn xuýt xoa khen chiếc xe “Đẹp cực!” Quả là không sao nói hết niềm sung sướng của em lúc đó. 

Tiệc tan, các bạn đã về hết chỉ còn lại mấy người thân. Bố ân cần hỏi han chuyện học tập của em và khuyên em hãy cố gắng hơn nữa, quan tâm hơn nữa đến gia đình trong lúc bố vắng nhà. Em hứa với bố là sẽ làm theo lời bố dặn. Trong thâm tâm, em thấy mình đã lớn, phải sống sao cho xứng đáng với niềm tin yêu của mọi người. Thật hạnh phúc khi được sống giữa tình yêu thương của gia đình, bè bạn.


Bài Văn Miêu Tả Lớp 6: Đề Bài Hãy Tả Ngôi Nhà Em Đang Ở.

Đề Bài Văn Hãy Tả Ngôi Nhà Em Đang Ở . Để viết được một bài văn miêu tả hay, các em cần vận dụng nhiều kiến thức, khảo năng quan sát và trì...

Bài Văn Mẫu Hay

Bài Văn Hay Nhất

Bài Văn Mẫu Mới Nhất